Luật gia. Hoàng Quốc Huy
Có một bài học mà tôi luôn ghi nhớ trong suốt cuộc đời mình:
Dựa vào người khác để đi lên thì sớm muộn cũng sẽ có ngày bị ngã.
Chính vì vậy, từ trước đến nay, tôi – Luật gia Hoàng Quốc Huy – luôn chọn con đường đi lên bằng chính năng lực, kiến thức và sự rèn luyện của bản thân.
Khi còn trẻ, tôi có cơ duyên theo học rất nhiều bậc Thầy. Trong số đó có những người là bậc hiền trí, có những người lại rất đa mưu và từng trải. Mỗi người đều để lại cho tôi một bài học quý giá về cuộc sống, về chuyên môn, về nghệ thuật đối nhân xử thế.
Điều đặc biệt là không phải người Thầy nào tôi kính trọng cũng vì chuyên môn của họ. Có người tôi theo học chỉ vì họ sở hữu một kỹ năng mà rất ít người có được.
Một ví dụ điển hình là Shuilong Pan - Một Võ Sư quốc tịch Mỹ. Mặc dù tôi và ông đều là những người truyền dạy trong hệ thống Thất Sơn Phật Quyền, tôi vẫn luôn xem ông là một người Thầy của mình.
Điều ông truyền cho tôi không phải là võ học, mà là nghệ thuật giao tiếp và khả năng tạo sức hút với người khác.
Ở tuổi ngoài 80, ông vẫn chinh phục được trái tim một người phụ nữ trẻ hơn mình rất nhiều và tiến tới hôn nhân. Đồng tình hay không với lựa chọn đó là quyền của mỗi người, nhưng xét riêng về kỹ năng giao tiếp và sức hút cá nhân, tôi cho rằng ông là một người rất xuất sắc.
Sau cuộc hôn nhân ấy, không ít môn sinh từng theo ông, từng bảo vệ ông, đã quay sang chỉ trích và dần rời bỏ ông. Theo tôi, họ đã quên một điều rất quan trọng: Shuilong Pan không phải là Thánh, cũng không phải là một vị tu sĩ. Ông là một võ sư, và trước hết vẫn là một con người với những lựa chọn của riêng mình.
Riêng tôi vẫn dành cho ông sự tôn kính như một người Thầy, bởi những điều ông truyền đạt đã góp phần hình thành tư duy, bản lĩnh và kỹ năng của tôi ngày hôm nay.
Khi bước sang ngưỡng cửa tuổi 40, tôi không còn nhận thêm ai làm Thầy nữa. Không phải vì tôi cho rằng mình đã hoàn hảo, mà vì tôi nhận ra rằng bất kỳ ai cũng đều có những giới hạn và những khoảng trống trong năng lực hoặc nhân cách.
Một vị Hòa thượng có thể giảng kinh rất hay, rất sâu sắc, nhưng điều đó không đồng nghĩa rằng mọi lời giảng đều được áp dụng trọn vẹn trong chính cuộc sống của vị ấy. Con người vốn không ai hoàn mỹ.
Từ đó, tôi chọn cách học từ mọi người nhưng không phụ thuộc vào bất kỳ ai. Tôi tiếp thu điều hay, điều đúng, điều có giá trị; còn những điểm chưa phù hợp thì xem đó là bài học để tự hoàn thiện bản thân thành một người Thầy.
Bởi cuối cùng, điều giúp một con người đứng vững không phải là chiếc bóng của một người khác, mà là chính năng lực và bản lĩnh của mình.
Dựa vào người khác để đi lên sẽ dễ bị ngã. Chỉ khi tự đứng trên đôi chân của chính mình, chúng ta mới có thể đi xa và đứng vững trước mọi biến động của cuộc đời.











Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét